| À ra thế |
| Thursday, 22 October 2009 08:59 | |
|
“À ra thế!” TT - Leo núi, tạo lửa nướng hàu, kết bè vượt sông... những kỹ năng tưởng chừng chỉ ở thời xa xưa đã được chính những đôi tay công nghệ vi tính, văn phòng Nhiều tiếng ồ “À ra thế” vang suốt hành trình. Và có lẽ tất cả đã nhận ra một điều rất thật khi phải đối diện với những nhu cầu, kỹ năng sống đơn giản nhất: còn quá nhiều điều mình phải học, nhất là sự kết hợp đồng đội trong công việc. Hợp lực vượt qua Sáng sớm, quảy balô đi mà 70 thành viên trong đoàn chẳng ai rõ sẽ đi đâu. Sau gần hai giờ ngồi xe, mọi người được đưa đến xã đảo Long Sơn (Bà Rịa - Vũng Tàu). Vừa xuống xe đã nhận được nhiệm vụ giải mật thư. Những câu hỏi về chính Long Sơn làm hầu hết các thành viên lúng túng. Cầu cứu tổng đài 1080, nhiều câu hỏi vẫn không có lời đáp. Gõ Google cũng không thấy thông tin về cỗ quan tài lớn nhất Long Sơn, những vật dụng để hàu bám vào... Thế là túa nhau chạy khắp những ngôi nhà ở thôn 6, Long Sơn, từ cô uốn tóc, chú đánh cờ tướng bên đường đến những bà bán thịt ở ngã ba chợ... Khi leo núi Bà Chao, dù chỉ cao 168m nhưng dường như rút hết mồ hôi của mọi người do nắng cháy da và trời không một chút gió. Lên đến đỉnh, Long Sơn và một vùng biển rộng lớn trải dài trước mắt. Ai cũng ồ lên trước phần thưởng tuyệt vời này. Tại đây, một lần nữa sự phân chia công việc trong nhóm lại là chìa khóa để vượt qua thử thách thứ ba trên đỉnh núi với một vòng tròn 36 con số, khó mà nhớ được nếu không phân chia công việc rõ ràng. Bữa trưa tuyệt vời lúc 15g30
Xuống núi, địa chỉ của thử thách thứ tư: đến một ngôi nhà ở đây lấy hàu. Mỗi đội được giao một mớ hàu đá và hai rìu nhỏ với nhiệm vụ lấy đủ 800gam hàu thịt cho bữa trưa dù đã hơn 13g. Thử thách này “đổ máu” nhiều nhất khi vỏ hàu khá sắc. Cuối cùng chủ nhà đã tư vấn một “chiêu” lấy hàu chỉ trong tích tắc. Có hàu rồi nhưng lửa đâu mà nấu? Tất cả lại cuốc bộ cả cây số với cái bụng đói meo lấy dụng cụ nấu ăn: một bộ gỗ với bùi nhùi, kính lúp và một bao cao su. Trời đã dịu nắng nên dùng kính lúp lấy lửa vô hiệu. Mày mò với hai công cụ còn lại, ai cũng thắc mắc vì từ xưa đến giờ chỉ dùng bao cao su theo đúng công năng... thuần túy của nó. Còn chuyện đổ nước vào “áo mưa”, biến nó thành thấu kính hội tụ ánh sáng để lấy lửa thì đúng là “có chuyện đó nữa hả trời!”. Hì hục tạo ma sát từ ván gỗ để đánh lửa, cuối cùng cũng... “có khói”. Nhưng mãi hơn 20 phút khói mới có thể bốc thành lửa. Hàu nướng chấm mù tạt có lẽ đã trở thành bữa trưa ngon “chưa từng thấy” dù khi ấy đã hơn 15g30. Từng cặp lại đèo nhau trên chiếc xe đạp đôi chạy trên con đường rợp bóng cây xanh của Long Sơn, tìm về đồn biên phòng 526. Hai miếng mút, 16 cây gậy, bốn mái chèo, áo phao được chia đều để làm bè vượt sông. Loay hoay tìm cách, cuối cùng thì chiếc bè do chính tay mọi người kết đã có thể xuất bến. Chòng chành giữa con nước, mọi người thay nhau chèo hơn 2km, vừa chèo vừa lo “đang đi mà bè bung ra thì mệt”. Anh Vũ thở phào khi lên bờ với hai cánh tay đã mỏi nhừ. “Ngày hôm nay là ngày cực nhất trong tất cả những ngày cực nhất”, một bạn trẻ thú thật với nụ cười. Một thành viên khác, anh Nhị Hà, bảo thêm: “Mình chẳng bao giờ nghĩ sẽ làm được những điều này. Quan trọng hơn, mình ngộ ra nhiều điều khi làm việc nhóm...”. V.THẢO |